放假了,小东要自己坐火车去爷爷家。Fàngjià le, Xiǎo Dōng yào zìjǐ zuò huǒchē qù yéye jiā.Được nghỉ rồi, Tiểu Đông phải tự đi tàu về nhà ông.这是他第一次一个人出门。Zhè shì tā dì yī cì yí ge rén chūmén.Đây là lần đầu tiên bạn ấy đi ra ngoài một mình.出发以前,妈妈帮他检查了车票和东西。Chūfā yǐqián, māma bāng tā jiǎnchá le chēpiào hé dōngxi.Trước khi khởi hành, mẹ giúp bạn ấy kiểm tra vé và đồ đạc.她说:“到了以后,记得给我打电话。”Tā shuō: “Dào le yǐhòu, jìde gěi wǒ dǎ diànhuà.”Mẹ nói: “Đến nơi rồi nhớ gọi điện cho mẹ.”
上了火车,小东认真地找自己的座位。Shàng le huǒchē, Xiǎo Dōng rènzhēn de zhǎo zìjǐ de zuòwèi.Lên tàu, Tiểu Đông cẩn thận tìm chỗ ngồi của mình.座位旁边坐着一位和气的客人。Zuòwèi pángbiān zuò zhe yí wèi héqi de kèrén.Bên cạnh chỗ ngồi có một vị khách hiền hòa.不管有什么问题,他都可以问她。Bùguǎn yǒu shénme wèntí, tā dōu kěyǐ wèn tā.Bất kể có vấn đề gì, bạn ấy đều có thể hỏi cô ấy.三个小时以后,他平平安安地到了。Sān ge xiǎoshí yǐhòu, tā píngpíng-ānān de dào le.Ba tiếng sau, bạn ấy đến nơi bình an.