小东和朋友约好下午三点在图书馆见面。Xiǎo Dōng hé péngyǒu yuē hǎo xiàwǔ sān diǎn zài túshūguǎn jiànmiàn.Tiểu Đông và bạn hẹn nhau ba giờ chiều gặp ở thư viện.可是路上的车辆太多,他等公交车等了很久。Kěshì lù shang de chēliàng tài duō, tā děng gōngjiāochē děng le hěn jiǔ.Nhưng xe cộ trên đường quá nhiều, bạn ấy đợi xe buýt rất lâu.他赶到图书馆的时候,已经三点半了。Tā gǎndào túshūguǎn de shíhou, yǐjīng sān diǎn bàn le.Khi bạn ấy vội đến thư viện, đã ba giờ rưỡi rồi.朋友没有生气,只是问他:“路上还安全吗?”Péngyǒu méiyǒu shēngqì, zhǐshì wèn tā: “Lù shang hái ānquán ma?”Bạn không giận, chỉ hỏi: “Trên đường vẫn an toàn chứ?”
小东说:“对不起,我应该早点出门。”Xiǎo Dōng shuō: “Duìbuqǐ, wǒ yīnggāi zǎo diǎn chūmén.”Tiểu Đông nói: “Xin lỗi, lẽ ra mình nên ra khỏi nhà sớm hơn.”他们把学习时间改到四点。Tāmen bǎ xuéxí shíjiān gǎi dào sì diǎn.Họ đổi thời gian học sang bốn giờ.因为朋友很理解他,所以这次见面还是很开心。Yīnwèi péngyǒu hěn lǐjiě tā, suǒyǐ zhè cì jiànmiàn háishi hěn kāixīn.Vì bạn rất thông cảm cho bạn ấy, nên lần gặp này vẫn rất vui.