小林过去常常半夜还在看手机。Xiǎo Lín guòqù chángcháng bànyè hái zài kàn shǒujī.Trước đây Tiểu Lâm thường nửa đêm vẫn xem điện thoại.第二天早上,他总是起不来,上课也没有精神。Dì èr tiān zǎoshang, tā zǒngshì qǐ bu lái, shàngkè yě méiyǒu jīngshén.Sáng hôm sau, bạn ấy luôn không dậy nổi, lên lớp cũng không có tinh thần.妈妈担心他的健康,建议他十点以前关机。Māma dānxīn tā de jiànkāng, jiànyì tā shí diǎn yǐqián guānjī.Mẹ lo cho sức khỏe của bạn ấy, khuyên bạn ấy tắt máy trước mười giờ.小林觉得这个建议有道理,就开始改变。Xiǎo Lín juéde zhège jiànyì yǒu dàolǐ, jiù kāishǐ gǎibiàn.Tiểu Lâm thấy lời khuyên này có lý, nên bắt đầu thay đổi.
现在他每天晚上先整理书包,再听一首轻松的歌。Xiànzài tā měitiān wǎnshang xiān zhěnglǐ shūbāo, zài tīng yì shǒu qīngsōng de gē.Bây giờ mỗi tối bạn ấy sắp xếp cặp sách trước, rồi nghe một bài hát nhẹ nhàng.一个星期以后,他白天不那么累了。Yí ge xīngqī yǐhòu, tā báitiān bú nàme lèi le.Sau một tuần, ban ngày bạn ấy không còn mệt như vậy nữa.他发现,好的睡觉习惯比多玩一会儿手机更重要。Tā fāxiàn, hǎo de shuìjiào xíguàn bǐ duō wán yìhuǐr shǒujī gèng zhòngyào.Bạn ấy phát hiện thói quen ngủ tốt quan trọng hơn việc chơi điện thoại thêm một lúc.