考试以前,小林常常感到紧张和担心。Kǎoshì yǐqián, Xiǎo Lín chángcháng gǎndào jǐnzhāng hé dānxīn.Trước kỳ thi, Tiểu Lâm thường cảm thấy căng thẳng và lo lắng.他晚上睡不好,白天也没有精神。Tā wǎnshang shuì bù hǎo, báitiān yě méiyǒu jīngshén.Ban đêm bạn ấy ngủ không ngon, ban ngày cũng không có tinh thần.无论怎么努力,他都觉得压力很大。Wúlùn zěnme nǔlì, tā dōu juéde yālì hěn dà.Bất kể cố gắng thế nào, bạn ấy đều thấy áp lực rất lớn.
后来,他把自己的感觉告诉了妈妈。Hòulái, tā bǎ zìjǐ de gǎnjué gàosu le māma.Về sau, bạn ấy kể cảm giác của mình cho mẹ nghe.妈妈说:“适当休息和运动,对身体和心情都有好处。”Māma shuō: “Shìdàng xiūxi hé yùndòng, duì shēntǐ hé xīnqíng dōu yǒu hǎochù.”Mẹ nói: “Nghỉ ngơi và vận động hợp lý đều có lợi cho cơ thể và tâm trạng.”从那以后,他每天散步,也常常和朋友聊天。Cóng nà yǐhòu, tā měitiān sànbù, yě chángcháng hé péngyǒu liáotiān.Từ đó, mỗi ngày bạn ấy đi dạo, cũng thường trò chuyện với bạn.慢慢地,他的心情好了起来,考试也考得不错。Mànmàn de, tā de xīnqíng hǎo le qǐlái, kǎoshì yě kǎo de búcuò.Dần dần, tâm trạng bạn ấy tốt lên, kỳ thi cũng làm khá tốt.