小东以前学习的时候,喜欢把课本上的内容全部背下来。Xiǎo Dōng yǐqián xuéxí de shíhou, xǐhuan bǎ kèběn shang de nèiróng quánbù bèi xiàlái.Trước đây khi học, Tiểu Đông thích học thuộc toàn bộ nội dung trong sách.可是考试一结束,他很快就忘记了。Kěshì kǎoshì yì jiéshù, tā hěn kuài jiù wàngjì le.Nhưng kỳ thi vừa kết thúc, bạn ấy nhanh chóng quên hết.他渐渐意识到,与其死记硬背,不如真正理解。Tā jiànjiàn yìshí dào, yǔqí sǐjì-yìngbèi, bùrú zhēnzhèng lǐjiě.Bạn ấy dần nhận ra, học vẹt một cách máy móc chẳng bằng thật sự hiểu.
于是,他改变了学习的方法。Yúshì, tā gǎibiàn le xuéxí de fāngfǎ.Thế là, bạn ấy thay đổi phương pháp học.遇到不懂的地方,他不仅查资料,而且会自己提问题。Yùdào bù dǒng de dìfang, tā bùjǐn chá zīliào, érqiě huì zìjǐ tí wèntí.Gặp chỗ không hiểu, bạn ấy không chỉ tra tài liệu mà còn tự đặt câu hỏi.他还喜欢把学到的知识讲给同学听。Tā hái xǐhuan bǎ xué dào de zhīshi jiǎng gěi tóngxué tīng.Bạn ấy còn thích giảng lại kiến thức đã học cho bạn nghe.
通过这种方式,他发现自己记得更清楚,也更有兴趣。Tōngguò zhè zhǒng fāngshì, tā fāxiàn zìjǐ jì de gèng qīngchu, yě gèng yǒu xìngqù.Qua cách này, bạn ấy thấy mình nhớ rõ hơn và cũng hứng thú hơn.他明白了一个道理:学习的关键不是数量,而是方法。Tā míngbai le yí ge dàolǐ: xuéxí de guānjiàn bú shì shùliàng, érshì fāngfǎ.Bạn ấy hiểu ra một điều: mấu chốt của việc học không phải số lượng, mà là phương pháp.从那以后,学习对他来说不再是负担,而是一种乐趣。Cóng nà yǐhòu, xuéxí duì tā lái shuō bú zài shì fùdān, érshì yì zhǒng lèqù.Từ đó, việc học với bạn ấy không còn là gánh nặng, mà là một niềm vui.