去年夏天,我一个人去了一个新城市。Qùnián xiàtiān, wǒ yí ge rén qùle yí ge xīn chéngshì.Mùa hè năm ngoái, tôi một mình đến một thành phố mới.那天我光顾着看风景,结果迷路了。Nà tiān wǒ guāng gùzhe kàn fēngjǐng, jiéguǒ mílù le.Hôm đó tôi mải ngắm cảnh, kết quả là bị lạc.我的手机也快没电了,心里有点害怕。Wǒ de shǒujī yě kuài méi diàn le, xīnlǐ yǒudiǎn hàipà.Điện thoại tôi cũng sắp hết pin, trong lòng hơi sợ.
后来,我向一位阿姨问路。Hòulái, wǒ xiàng yí wèi āyí wèn lù.Về sau, tôi hỏi đường một cô.她很热情,还把我送到了车站。Tā hěn rèqíng, hái bǎ wǒ sòngdàole chēzhàn.Cô ấy rất nhiệt tình, còn đưa tôi đến tận bến xe.这件事让我相信,路上还是好人多。Zhè jiàn shì ràng wǒ xiāngxìn, lùshang háishì hǎorén duō.Chuyện đó khiến tôi tin rằng trên đời người tốt vẫn nhiều.